Kim Ốc Tỏa Ngọc

Chương 11

Trước Sau

break

Nhìn bóng lưng của Lý Trọng Yến, Cố Tuế An thở dài một tiếng rồi vội vàng đi theo.

Trước cổng cung điện đậu một chiếc xe ngựa cao lớn và sang trọng.

Sau khi Cố Tuế An và Lý Trọng Yến ngồi lên xe, chiếc xe bắt đầu chầm chậm lăn bánh.

Nội thất bên trong xe ngựa trang trí xa hoa và kín đáo, ở giữa đặt một chiếc bàn thấp bằng gỗ hoa lê vàng, trên bàn có một đĩa bánh ngọt. Bên cạnh là một lò xông nhỏ bằng vàng tráng men, chạm khắc hình chín quả đào, đang đốt loại hương Tô Hợp thượng hạng.

Người đàn ông ngồi bên cạnh với vẻ lạnh nhạt, toàn thân toát ra khí thế khiến người ta rùng mình khiếp sợ.

Bất cứ ai ở bên cạnh người có khí chất mạnh mẽ như vậy, đều cảm thấy bầu không khí xung quanh như loãng đi.

Cố Tuế An ngồi im như gà mắc thóc, nàng không dám hó hé câu nào.

Chỉ có trời mới biết, nàng có hơi sợ khi ở cạnh đối phương.

Trước năm mười hai tuổi, nàng nghĩ hắn chỉ là nhân vật trong sách mà thôi, vì vậy nàng không hề có sự kính trọng hay sợ hãi nào.

Do đó, nàng coi Lý Trọng Yến như một người biểu ca bình thường, cùng lắm chỉ thấy đối phương có hơi khó tính, cái gì cũng muốn quản nàng.

Cho đến lần đó, nàng nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc và đẫm máu ở Đông Cung. Năm sáu người thịt da be bét, tay chân bị chặt đứt đang ngọ nguậy trước mặt hắn, bên cạnh còn có tứ chi của con người, nhưng hắn lại thản nhiên ngồi trên ghế ăn uống như không có chuyện gì xảy ra.

Cố Tuế An bỏ chạy khỏi Đông Cung như thể đang thoát thân, và sau khi về đến nhà, nàng đã gặp ác mộng liên tiếp vài ngày sau đó đổ bệnh nặng.

Nàng là một người bình thường lớn lên trong thời đại hòa bình, nên chưa từng chứng kiến cảnh tượng đẫm máu đến thế.

Đó là lần đầu tiên nàng hiểu rằng đây là một thế giới có thật, một xã hội phong kiến ăn thịt người không nhả xương và không có nhân quyền, chứ không chỉ đơn thuần là một cuốn sách.

Và cũng hiểu rằng, nam chính trong cuốn sách này tâm địa tàn độc, lạnh lùng vô tình không phải là nói suông.

“Tuế Tuế.”

Nghe thấy tên mình, Cố Tuế An hoàn hồn lại rồi ngẩng đầu lên với ánh mắt nghi hoặc: “Dạ?”

“Tập viết mà Cô đưa cho muội dạo trước đã luyện xong chưa?” Lý Trọng Yến cụp mắt nhìn Cố Tuế An rồi thản nhiên hỏi.

Cũng không hiểu vì sao biểu muội này của hắn từ nhỏ đã viết chữ không tốt, lại còn lười nhác và không chịu chăm chỉ luyện tập, nên hắn đương nhiên phải đốc thúc nhiều hơn.

Thái tử phi sao có thể viết chữ xấu, như vậy chắc chắn sẽ bị người ta chê cười.

“Viết… viết xong rồi ạ.” Cố Tuế An cúi đầu, rồi chột dạ nói.

Thật là phiền chết đi được. Là một người sống ở thời hiện đại, việc học văn viết cổ đã rất đau khổ rồi, nói chi là văn viết cổ bằng chữ phồn thể nữa.

Vì thế việc học chữ phồn thể đã phải tốn bao công sức, nàng vốn nghĩ chữ viết bằng bút lông chỉ cần học sơ sơ nhìn được là được, nhưng cái tên Thái tử khốn kiếp này cứ nhằm vào nàng bắt nàng phải luyện viết.

Nhiều năm như vậy vẫn không chịu buông tha cho nàng, còn phiền hơn cả giáo viên chủ nhiệm hói đầu ở cấp ba của nàng nữa!

Nhìn vẻ mặt chột dạ của tiểu cô nương, Lý Trọng Yến lập tức có chút đau đầu, nhìn dáng vẻ này đoán chừng lại là chưa viết rồi.

Lý Trọng Yến cũng không vạch trần nàng, mặt không cảm xúc nói: “Thật sao, vừa đúng lúc quyển đó đã viết xong, Cô lại chuẩn bị cho muội một quyển mới, đợi Cô dẹp loạn trở về kinh thì sẽ cùng kiểm tra một lượt.”

Vẻ mặt của Cố Tuế An lập tức thay đổi, nàng buột miệng thốt lên: “Đừng!”

Lý Trọng Yến lặng lẽ nhìn chằm chằm nàng mà không nói gì, ánh mắt đầy áp lực.

Cảm nhận được ánh mắt cực kỳ áp bức của Lý Trọng Yến, Cố Tuế An tuy không tình nguyện, nhưng vẫn buồn bực nói: “Biết rồi, muội biết rồi.”

Nàng nhịn!

Lý Trọng Yến nhìn Cố Tuế An đột nhiên héo hon và rũ đầu xuống, trông như một con thỏ cụp tai vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc