Thích Bạch Thương nghĩ thầm.
Phía sau đội nghi trượng, chiếc kiệu do hoàng thượng ban tặng, có mười sáu người khiêng, đang từ từ di chuyển ngang qua trước mắt nàng từ trái sang phải.
Màn trướng mạ vàng rủ xuống từ dưới lọng đen huyền bí, hoa văn rồng như đang nhảy múa trên đó.
Hoàng thân quốc thích xa vời này, đối với những bách tính như họ, thật sự là cao quý không thể với tới, như ở trên mây, cách biệt một trời một vực.
Thánh nhân chỉ cần rũ tay xuống, dù chỉ là phẩy bụi thì cũng đủ để nghiền nát lũ kiến hôi.
Nhưng liệu có con kiến nào dám đòi Thánh nhân đền mạng không?
Thích Bạch Thương khẽ cúi đầu tự giễu, và cũng đưa tay lên buông rèm vải xuống.
“… Ủa?”
Liên Kiều đang cúi người trong xe nghe thấy tiếng động liền nghiêng đầu nhìn sang, thấy cô nương nhà mình lại vén rèm lên, đối diện với cỗ nghi trượng hoàng thất uy thế vô song kia, nhìn thẳng không hề né tránh.
Liên Kiều giật mình kinh hãi, vội vàng muốn lên tiếng ngăn lại.
Nhưng lại nghe thấy Thích Bạch Thương khẽ hỏi một cách nghi hoặc:
“Trong kiệu… không có người?”
Bị cảnh tượng hỗn loạn trong thành trì hoãn, xe ngựa của Thích Bạch Thương phải chờ đợi đến lúc hoàng hôn, mới khó khăn chen ra khỏi cổng thành giữa dòng người tiễn đưa Trấn Bắc Quân.
Ánh tà dương rực rỡ như gấm, hoàng hôn nhuộm lên những dãy núi chiều lấp lánh ánh hồng.
Bóng lưng của Trấn Bắc Quân theo Tạ Thanh Yến về triều cũng dần hòa vào ráng chiều rực lửa nơi chân trời, không còn nhìn rõ nữa.
Một cánh chim cô đơn lượn vòng trên bầu trời, nương theo mây chiều, đậu xuống cành liễu cong bên ngoài cổng thành.
Đầu cành liễu lướt qua xe ngựa, Thích Bạch Thương ở trong xe cụp mi xuống.
Rèm cửa sổ bên hông xe được kéo lại, từ bên trong vọng ra một tiếng nhẹ nhàng và lười biếng:
“Đi thôi.”
“Vâng, cô nương.”
Tử Tô đáp lời rồi quất roi: “Vọt.” một tiếng.
Chiếc xe ngựa rời khỏi khu vực dân chúng ngoài thành vẫn còn đang dõi theo Trấn Bắc Quân.
Trong xe, Liên Kiều không kìm nén được sự nghi hoặc mà hiếu kỳ hỏi: “Tạ Thanh Yến thực sự không có trong kiệu sao? Vừa nãy cô nương cứ nhìn thẳng vào Trấn Bắc Quân như vậy, có phát hiện gì không ạ?”
Phải biết rằng, ngoài việc trong lĩnh vực y thuật luôn không lơ là, xứng đáng được gọi là siêng năng, thì cô nương nhà bọn họ đối với bất cứ chuyện gì khác đều là có thể đẩy thì đẩy, có thể tránh thì tránh.
Việc bất thường như hôm nay, thậm chí còn nán lại ngoài thành để xem Trấn Bắc Quân một lúc, thật sự rất kỳ lạ.
Khi chiếc xe ngựa đã rời khỏi cổng thành, bên ngoài không còn ai, Thích Bạch Thương – người từ sớm đã tựa vào bàn – lúc này mới nhàn nhã tựa trán, khẽ mở môi không thành tiếng hỏi: “Quân Trấn Bắc đi về hướng nào vậy?”
Liên Kiều nhớ lại: “Chúng ta đi về phía Đông, họ hơi chếch một chút, hình như là hướng Đông Nam ạ.”
Không đợi Thích Bạch Thương ngẩng đầu, Liên Kiều liền ngẩn người: “Không đúng, chẳng phải họ cũng giống chúng ta, đều phải đi về Kinh thành sao?”
Thích Bạch Thương khẽ nhướng mắt, nhưng không lên tiếng.
Thói quen nhiều năm đã thành vô thức, Liên Kiều không dám trông mong cô nương nói thêm vài câu ,đã tự mình đi tìm câu trả lời.
Nàng ta nhặt tấm bản đồ trên bàn bên cạnh lên, dùng đầu ngón tay so sánh giữa những thành trì và sông núi được vẽ nên: “…Nô tì hiểu rồi, chúng ta chọn con đường gần nhất, xuyên qua núi mà đi. Còn họ lại vòng qua nửa đoạn núi Ly Sơn trước khi vào kinh, đi đến Vận Thành trước, rồi mới vào kinh thành?”
“Ừ.” Thích Bạch Thương đáp lại, rồi lật qua một trang sách tiếp theo.
Liên Kiều nói: “Dựa theo danh tiếng của Tạ Thanh Yến bây giờ, khi đến Vận Thành chắc chắn cũng sẽ có cả thành đầy người chen chúc, hoa quả đón chào, làm như vậy ít nhất phải mất thêm một ngày mới có thể về kinh. Theo nôi tì thấy, người đó chi bằng đi đường xuyên núi như chúng ta còn tốt hơn.”
Thích Bạch Thương không bày tỏ ý kiến.