Hả? Tôi Làm Giáo Viên Của Boss Á?

Chương 3

Trước Sau

break

“Khoan đã... Cậu ấy như đi về phía toà 1.”

Mấy học sinh im bặt, nhìn nhau.

Bạn học đoán cấp độ của Nhan Trì không cao kêu to lên một tiếng, người có thể tới toà 1 nhất định phải từ cấp S trở lên, bọn họ với cấp độ thấp gặp những người đó chỉ có thể tránh xa, “Nhưng mà... cảm giác cậu ấy cho mình rất thân thiện.”

Nhan Trì không hề biết đến cuộc bàn luận mà mình đã gây nên, mùa hè oi bức, khi anh tới toà 1 thì đã đổ mồ hôi ướt đẫm, điều hòa trong toà nhà giảng dạy được bật rất mạnh, vừa bước vào, làn khí lạnh ập tới, nhanh chóng xua tan hơi nóng trên người.

Nghĩ tới việc sắp sửa gặp một lũ trẻ con đáng yêu, bước chân Nhan Trì nhanh hơn, đáy mắt tràn ngập nụ cười, anh rất yêu trẻ con, cũng thích ở cùng chúng, cho nên khi chọn ngành trong kỳ thi đại học, anh đã không do dự mà chọn ngành sư phạm.

Lớp một nằm ở cuối hành lang, bên cạnh là văn phòng giáo viên.

Nhan Trì tới văn phòng để đồ, lúc này trong văn phòng chẳng có giáo viên nào, chỗ làm việc của anh ở gần cửa sổ, tên được dán ở góc bàn, sách giáo khoa cũng đã được đặt sẵn trên bàn.

Nhan Trì thầm cảm thán hiệu suất của trường học quả thật rất cao. Anh nhét chiếc vali xuống gầm bàn, tiện tay cầm sách giáo khoa lên lật sơ vài trang, xác nhận đây là bản giáo trình được sử dụng phổ biến nhất trong trường, lúc này mới yên tâm hơn hẳn. Thu xếp đồ đạc gọn gàng xong, anh quay sang phòng học bên cạnh.

Cửa lớp đóng kín mít. Nhan Trì áp sát lại nghe thử, bên trong hoàn toàn không có động tĩnh gì, trong lòng không khỏi ngạc nhiên trước tính kỷ luật của học sinh. Giờ này đáng lẽ là tiết ngôn ngữ, vì giáo viên chưa đến nên học sinh tự học trong lớp.

Không có giáo viên trông coi mà vẫn giữ được yên lặng như vậy, Nhan Trì lập tức có ấn tượng cực tốt với lớp học này. Khóe môi anh cong lên, trong lòng có chút nôn nóng, liền đẩy cửa bước vào.

Mười học sinh trong lớp đồng loạt quay đầu nhìn về phía anh. Ai nấy đều có ngoại hình rất bắt mắt, nam thì anh tuấn, nữ thì xinh xắn, đường nét gương mặt tinh xảo, chỉ là vẫn còn mang vẻ non nớt của tuổi nhỏ.

Bước chân Nhan Trì chợt khựng lại. Anh ngây người nhìn đám thiếu nam thiếu nữ trước mặt, dưới ánh mắt dò xét đầy nghi hoặc của họ, anh dứt khoát xoay người đi ra ngoài, cúi đầu kiểm tra lại số phòng học.

Dù nhìn đi nhìn lại bao nhiêu lần, vẫn là phòng 101.

Nhan Trì hoàn toàn đờ ra, vội vàng gọi điện cho chủ nhiệm. Điện thoại vừa được bắt máy, anh bèn hỏi ngay: “Chủ nhiệm, tôi dạy lớp một đúng không ạ?”

Chủ nhiệm đáp: “Đúng vậy.”

“Trường của các anh là tiểu học à?”

“Ờ… đại khái là thế.”

Nhan Trì cạn lời: “Chuyện này mà cũng cần phải suy nghĩ à?”

Có lẽ sự sụp đổ trong lòng anh đã truyền sang đầu dây bên kia. Chủ nhiệm ho khan một tiếng: “Tiểu Trì à, trường chúng ta hơi đặc biệt… cậu cũng hiểu mà.”

Nhan Trì đáp lại vô cảm: “…Tôi thật sự không hiểu.”

Chủ nhiệm dường như đã buông xuôi luôn: “Dù sao cũng là học sinh lớp một, Tiểu Trì cứ dạy đi. Yên tâm đi, bọn chúng không dám động tay động chân với cậu đâu, đừng lo.”

Còn có khả năng động tay động chân với anh sao?!

Nhan Trì hít sâu một hơi lạnh. Đây thật sự là một trường học chính quy à? Đây thật sự là con em của những gia đình bình thường sao? Vừa nãy anh còn tận mắt thấy một học sinh nhuộm tóc đỏ!

Nhan Trì muốn khóc mà không có nước mắt: “Các anh thật sự có thể đảm bảo an toàn cho tôi chứ?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc