Độc Chiếm 2

Chương 8: Một đời một lần

Trước Sau

break
Thật ra tôi không nhịn được mỉm cười, lại có thể đến giải thích cho tôi, tôi có từng nói tôi để ý chưa?

Tiền Tuệ có chút lúng túng khó xử, dường như sau đó sợ tôi không tin, càng thêm vội vàng giải thích: “Thật mà, chị dâu, chị hãy tin em đi! Em thừa nhận, em đã từng thích anh Tôn, nhưng đó là trước kia, khi hai người chưa sống chung với nhau. Sau đó hai người kết hôn rồi có Điểm Điểm, từ đó trong lòng em luôn coi anh Tôn như anh trai ruột của mình, coi chị như là chị dâu ruột vậy.”

“Em biết bên ngoài có vài tin đồn, đó cũng là vì…vì em không tốt, em không hiểu là phải tránh hiềm nghi, biết được anh Tôn cãi nhau với chị dâu, vậy mà vẫn để anh Tôn đến chỗ em. Nhưng em thực sự đau lòng cho anh Tôn, anh ta thật sự là một người đàn ông tốt, về nhà thì sợ chị dâu không vui, không thể làm gì khác hơn là lôi kéo các anh em khác đi uống rượu, hoặc là đến quán của ai đó tùy ý tìm một phòng ngủ trên sofa….Như vậy sao được, cơ thể của đàn ông có tốt hơn đi nữa cũng đâu thể chịu được! Về sau, em để anh ta đến nhà em ở, chị biết nhà em ở Đại Tứ, phòng ngủ ở dưới lầu đều trống, buổi tối em lại không có ở nhà, em ở trong quán……”

“Thật mà, lúc đầu em nghĩ anh trai đến nhà em gái ở mấy ngày thì có vấn đề gì? Không ngờ tới, sau này bị mọi người trêu chọc, truyền tới truyền lui lại biến thành như vậy……”

Tôi nhìn Tiền Tuệ có chút đỏ mặt, không thể không nói tôi có chút tin tưởng lời của cô ta, biết đâu bọn họ đã bắt đầu thực ra cũng không hề gì.

Nhưng mà, bây giờ sao, Tôn Hạo Chí cứ như vậy ở nhà cô ta bốn năm năm? Cô ta cứ như vậy không có bạn bè không kết hôn sao? Nếu trong sạch, tại sao để lâu như vậy mới đến giải thích cho tôi? Không cảm thấy đã quá muộn rồi sao?

Tiền Tuệ thấy tôi không nói lời nào, gấp đến độ viền mắt đều ướt: “Chị dâu! Chị phải tin em, nói chuyện hòa hợp với anh Tôn, em cam đoan với chị, nếu như giữa em và anh Tôn xảy ra chuyện gì, em chết không tử tế!”

Làm cái gì vậy? Nói loại lời thề này là có ý gì? Tôi lại chưa nói qua cái gì, không phải tôi vẫn luôn mắt nhắm mắt mở sao?

Đột nhiên tôi có chút phản cảm, nhíu mày nói với Tiền Tuệ: “Cô và anh Tôn của cô tình cảm tốt như vậy, nên biết rằng từ trước tới nay tôi vì nghi ngờ quan hệ của hai người mà cãi nhau với anh ta sao? Nếu như là anh ta kêu cô đến thuyết phục tôi, cô về nói cho anh ta biết không cần thiết. Trong lòng anh ta nên hiểu rõ rằng vấn đề của chúng tôi không liên quan đến chuyện của hai người!”

Tôi không quá thích thú thảo luận với người khác về chuyện giữa tôi và Tôn Hạo Chí, đặc biệt là những người bạn của Tôn Hạo Chí, mọi người đều cho rằng tôi kiêu ngạo dở hơi, đang hưởng phúc mà không biết.

Đối với thông gia nhà tôi, đều cảm thấy tôi đắm mình trong trụy lạc, không có chí cầu tiến, tham lam hư vinh. Có mấy người ngoài có thể hiểu được nỗi khổ của tôi?

Trước giờ tôi không nghĩ sẽ giải thích những chuyện này cho người khác, không có ý nghĩa gì hết, chỉ rút thêm phiền muộn.

Tiền Tuệ bị lời của tôi chặn lại, cúi đầu xuống khóc thút thít vài tiếng: “Chị dâu, ngàn vạn lần chị đừng tức giận, không phải anh Tôn bảo em đến, chị đừng trách anh ta. Nếu anh ta biết em đến nói với chị những chuyện này, anh ta sẽ mắng em mất……”

Tiếng khóc của cô ta làm tôi bực mình, tại sao phải như vậy, tôi không có làm gì đối với cô, tôi có chỗ nào sai, khiến các người phải chịu ủy khuất như vậy? Trời ạ, tôi đã đủ phiền lắm rồi!

Thế nhưng tôi lại không thể nổi giận với Tiền Tuệ, không thể làm gì khác hơn là cố gắng bình tĩnh lại nói với cô ta: “Cô yên tâm, tôi sẽ không nói với anh ta cô đến tìm tôi. Cô cũng đừng nghĩ nhiều……Dù thế nào đi nữa, đây cũng không phải là vấn đề quan trọng”

Tiền Tuệ lau nước mắt, không khóc nữa. Tôi tưởng rằng cuộc nói chuyện đã kết thúc, đột nhiên cô ta lại ngẩng đầu lên nói: “Chị dâu, chị nghe em nói một câu nữa đi, anh Tôn rất quan tâm đến chị, chỉ là anh ta có một khúc mắt, cảm thấy rằng chị vẫn chưa quên được bạn trai trước đây……Chi bằng chị nói chuyện với anh Tôn đi, thật mà, anh Tôn cũng giống những người đàn ông khác ở phương diện này dường như có chút để ý, ví dụ như hy vọng người phụ nữ của mình là lần đầu tiên……”

“Cái gì? !”

Tôi đứng bật dậy, nói hươu nói vượn, cái gì lần đầu tiên? Tôi và Tôn Hạo Chí có thể đi tới nước này, chẳng lẻ bản thân anh ta còn không biết sao?

Không phải là bởi vì lời nói của anh ta, nên tôi và Diệp Phi mới xa nhau sao? Bây giờ anh ta lại có thể ra ngoài nói ghét bỏ tôi cái gì không phải lần đầu tiên? Qúa đê tiện, quá vô liêm sỉ rồi!

Tiền Tuệ bị tôi dọa, cũng lập tức đứng lên, luôn miệng nói xin lỗi: “Xin lỗi, chị dâu, xin lỗi, em nói sai rồi. Em không có ý đó, em chỉ là nói anh Tôn là loại đàn ông này, thực ra rất dễ ghen tuông, anh ta cũng không thể dể dàng tha thứ vì trong lòng người phụ nữ của mình có người khác……Em thấy anh ta cũng rất đau khổ rồi.”

Ha , vậy cũng không còn cách nào khác, cả đời tôi cũng sẽ không quên Diệp Phi, lúc đó khi Tôn Hạo Chí đưa ra yêu cầu bảo tôi gả cho anh ta, nên hiểu rõ rằng, không phải là tôi can tâm tình nguyện. Hết thảy đều là do bản thân anh ta chọn, không thể trách tôi!

Tôi cười lạnh vài tiếng: “Đây là anh ta nói cho cô biết? Tôi sẽ nói chuyện với anh ta! Cô về trước đi, muốn ngồi thêm một chút cũng được, tôi còn có việc, không tiếp cô được.”

Sắc mặt của Tiền Tuệ trước giờ chưa từng trải qua lo lắng bất an, có lẽ trước giờ chưa từng thấy tôi tức giận, khó tránh khỏi cô ta nghĩ tôi quá yếu đuối quá thấp kém rồi.

Hôn nhân của tôi và Tôn Hạo Chí căn bản chính là sai lầm, người bắt đầu là anh ta, không chịu kết thúc cũng là anh ta, chưa bao giờ là tôi.

Anh ta trói buộc