Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 22: Ôm Lấy Eo, Kéo Vào Lòng. (1)

Trước Sau

break

Có lẽ nàng quá mệt mỏi nên sinh ra ảo giác, hoặc có lẽ Minh Nha nói đúng, thời gian còn ngắn, con người ai cũng biết ngụy trang, phải trải qua lâu dài mới biết được bản tính thật sự của Phương Chủng Nguyệt.

Nhưng hôm nay Chúc Ngâm Loan không muốn bận tâm bất cứ điều gì nữa.

Dù sao cũng đã cho người ta làm di nương rồi, thôi thì cứ chờ tin tốt của nàng ta vậy, nếu đã là người do em chồng Vệ Thanh Ti cố ý tìm đến, chắc chắn thân thể cũng không tồi.

Đợi đến khi đứa bé được sinh ra, có lẽ mọi chuyện sẽ tốt đẹp...

Sau khi giai đoạn bận rộn ban đầu qua đi, những ngày tới nàng phải không làm gì cả, chỉ là cảm thấy mỏi mệt trong lòng, cơ thể cũng rã rời, có lẽ là do bệnh tình chưa khỏi hẳn.

Đêm qua nàng thức trắng cả đêm, gần đây trong nhà không có việc lớn gì cần lo liệu, ngoại trừ chuyện cô em chồng Vệ Minh Yên gửi thiệp mời nàng đến thưởng hoa uống rượu. Do vậy nàng cũng tạm thời được yên tĩnh, mà buổi tiệc này cũng đến mai mới diễn ra.

Chúc Ngâm Loan đi ngủ trưa một lát, sợ lại gặp phải những giấc mơ hỗn loạn không thể kiểm soát, nàng bảo Minh Nha đốt một nén hương an thần.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận buổi chiều, khi nàng thức dậy và chuẩn bị dùng bữa thì Phương Chủng Nguyệt cũng đã dậy.

Hiện giờ nàng ta đã được nâng phòng, tuy chỉ là một phòng nhỏ, nhưng dù sao cũng được coi là chủ tử trong nhà, vậy mà nàng ta vẫn còn bận rộn chạy tới chạy lui cùng đám tiểu nha hoàn bên dưới.

Hầu hết những người hầu hạ trong nội viện đều đã ở bên cạnh Chúc Ngâm Loan từ lâu, biết tính cách của nàng, cũng đối xử với nàng rất tốt. Sở dĩ bọn họ phớt lờ Phương Chủng Nguyệt, mặc kệ nàng ta bận rộn, hẳn là muốn ra oai phủ đầu nàng ta.

Thấy vậy, Chúc Ngâm Loan vẫy tay gọi Phương Chủng Nguyệt lại gần, bảo nàng ta ngồi xuống.

“Muội đã dùng bữa trưa chưa?”Nàng hỏi.

Phương Chủng Nguyệt lắc đầu.

“Vậy thì lát nữa dùng bữa cùng ta đi.”

Phương Chủng Nguyệt lập tức đứng dậy, quỳ xuống: “Mặc dù nô tì đã được nâng phòng, nhưng cũng chỉ là một nha hoàn, làm sao dám cùng ngồi chung bàn với thiếu phu nhân?”

Chúc Ngâm Loan nhìn nàng ta, nhất thời không thể đoán rõ rốt cuộc là nàng ta đang cung kính thuận theo hay là đã vờ vịt lấy lui làm tiến?

Một lát sau, Chúc Ngâm Loan cười nói: “Muội có suy nghĩ như vậy là rất tốt, nhưng dù sao thân phận của muội cũng khác rồi, không thể để người khác nghĩ rằng Vệ gia này không có quy củ, mà nếu để phu quân hay mẫu thân biết lại càng không hay, kẻo lại trách ta không thương muội. Cho nên muội đừng làm mấy công việc của bọn hạ nhân nữa, ngày thường cứ nghỉ ngơi, chăm sóc sức khỏe cho tốt, sớm ngày sinh con nối dõi mới là điều quan trọng.”

“Chắc là số người mà hôm qua đưa qua cho muội vẫn không đủ, lát nữa ta sẽ bảo ma ma quản sự dẫn mấy tiểu nha hoàn qua, muội tự chọn vài người hợp mắt giữ lại bên cạnh mà sai bảo đi.”

Nói xong những lời này, Chúc Ngâm Loan lại dặn dò các tiểu nha hoàn trong nội viện: “Chủng Nguyệt là chủ tử trong nhà, sau này không được để muội ấy làm việc, phải tôn trọng muội ấy, nếu có ai bất kính, ta nhất định sẽ không tha.”

“Tuân lệnh.” Các tiểu nha hoàn đồng loạt cúi người hành lễ.

Sau những lời này của Chúc Ngâm Loan, Phương Chủng Nguyệt vẫn dùng bữa trưa với nàng.

Hai người không nói chuyện gì nhiều trong bữa ăn.

Thật ra Phương Chủng Nguyệt đã lén nhìn mặt Chúc Ngâm Loan vài lần, nhưng đối phương vẫn giữ vẻ mặt tự nhiên, dù nhận ra ánh mắt của nàng ta thì cũng không hỏi gì.

Dùng bữa trưa xong, Chúc Ngâm Loan dẫn Minh Nha đến kho để chọn quà mừng cho cô em chồng Vệ Minh Yên.

Nàng chọn một đôi hoa tai ngọc bội thanh ngọc, rồi lại chọn thêm một chuỗi vòng ngọc đeo cổ, bảo Minh Nha gói lại.

Đến giờ dùng bữa tối, Vệ Như Trác trở về.

Từ đằng xa, hắn ta thấy Chúc Ngâm Loan dẫn Phương Chủng Nguyệt ra đón, nàng cung kính dịu dàng cởi áo choàng và thay y phục giúp hắn ta.

Cảnh tượng nội viện hậu trạch nhìn thì hòa hợp êm ấm, nhưng trong lòng hắn ta lại không vui nổi.

Nhất là khi đối diện với khuôn mặt của Chúc Ngâm Loan, rõ ràng là tươi tắn, không hề xấu xí, mấy năm trôi qua, nàng vẫn xinh đẹp.

Bỏ qua mọi tình cảm mà nói, dung mạo của Chúc Ngâm Loan còn xuất sắc hơn cả trưởng tỷ của nàng nhiều, nhưng Chúc Ngâm Loan lại chẳng hề sống động, thiếu đi vẻ duyên dáng của nữ nhi, hiển nhiên trở nên vô vị.

Hôm nay không biết vì sao, khi nhìn khuôn mặt dịu dàng như thường lệ của nàng, Vệ Như Trác luôn cảm thấy có điều gì đó đang âm thầm thay đổi trong lòng.

Nhưng cụ thể là gì, hắn ta lại không thể nói rõ.

Công vụ được điều động sang Hộ Bộ sắp kết thúc, các vị Thượng thư, Thị lang đại nhân đang trong quá trình xem xét công lao, sáng nay còn nhắc riêng với hắn ta.

Việc thăng chức sắp thành, đáng lẽ Vệ Như Trác phải vui mừng, nhưng khi đối diện với dáng vẻ nhắm mắt cụp mi của Chúc Ngâm Loan, hắn ta lại cảm thấy lòng mình trống rỗng một khoảng.

Là vì sao? Chẳng lẽ vì hắn ta đã nạp thiếp, nàng ghen rồi ư?

Nhưng Vệ Như Trác không thể nhìn ra bất kỳ hành động hay ý định ghen tuông nào từ nàng, nàng vẫn trầm mặc và ngoan ngoãn.

Lúc kể chuyện hậu trạch, các đồng liêu đại nhân đều bảo nữ tử khó đối phó, nhưng Vệ Như Trác chưa bao giờ có cảm giác như vậy.

Suy đi nghĩ lại, có lẽ vẫn là vì chuyện nạp thiếp. Hai năm trước, tình cảm giữa hắn ta và Chúc Ngâm Loan sâu đậm, hắn ta sẽ nói chuyện với nàng, nàng cũng sẽ thổ lộ những phiền muộn hiếm hoi của mình với hắn ta, mà hầu hết là nỗi lo lắng về con cái.

Vệ Như Trác từng an ủi nàng rằng không cần phải lo sợ, cũng nói rằng mình sẽ không nạp thiếp. Nhưng giờ đây hắn ta vẫn nạp thiếp, dù sao cũng là vì đại sự nối dõi tông đường của gia tộc.

Lúc rửa tay dùng bữa, nàng không nói thêm một lời nào.

Phương Chủng Nguyệt vốn đứng hầu ở bên cạnh, Chúc Ngâm Loan bảo nàng ta ngồi xuống. Nàng ta nhìn Vệ Như Trác, thấy nam nhân gật đầu, nàng ta mới ngoan ngoãn ngồi xuống.

Trong suốt thời gian đó, không ai mở lời.

Hiếm khi Vệ Như Trác cảm thấy quá im lặng.

Hắn ta nhìn Chúc Ngâm Loan, nàng ăn rất chậm rãi. Đúng rồi, mấy hôm trước nàng bị bệnh, không biết đã khỏi hẳn chưa, có lẽ hắn ta nên hỏi thăm.

Nghĩ vậy, hắn ta bèn dò hỏi.

Dường như Chúc Ngâm Loan rất bất ngờ, nàng nói mình đã gần như khỏi hẳn, rồi đa tạ trượng phu đã quan tâm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương