BÁCH LUYỆN THÀNH THẦN

Chương 517 - Ngọn Đèn Cuối Cùng

Trước Sau

break
Trong Trung Vực có bao nhiêu người dám đối đầu với Thôi Tà?

Cho dù là La Chinh thì cũng chẳng muốn đối đầu với Thôi Tà làm gì. Không có lý do mà lại đi gây sự với một cường giả Sinh2Tử Cảnh, trừ khi não hắn hỏng rồi.

Nhưng La Chinh lại không còn lựa chọn nào khác. Từ sau khi Thôi Tà mang La Yên đi, giữa hắn và Thôi Tà đã đi đến cục diện không chết không ngừng. Hắn và5Thôi Tà không còn đường để giải hoà được.

Vì vậy khi gặp Thôi Tà, La Chinh mới dám bật ra lời nói khiến người ta sợ hãi như thế. Nếu như biết rõ cầu xin không được, chỉ có thể dựa vào6hai quyền của mình để cứu La Yên về, vậy thì chi bằng cứ tàn nhẫn nói thẳng, chó cùng rứt giậu mà thôi.

Có lẽ, đây chính là đạo của La Chinh.

Sau khi Thôi Tà rời đi, đại trận hộ tông ở5Vân Điện cũng nhanh chóng được truyền bá khắp Trung Vực.

Một đại trận hộ tông hoàn toàn có thể ngăn được sự tấn công của Thôi Tà, thậm chí còn có cơ hội đánh chết được Thôi Tà. Đây đúng là chuyện3không thể tưởng tượng nổi!

Điều này nói rõ cái gì? Nói rõ trong Trung Vực không có bất cứ tông môn nào, hoặc võ giả nào có thể lay động Vân Điện được. Nếu như phát động chiến tranh tông môn thì tổn thất của Vân Điện cũng nhỏ nhất. Vào giờ phút này Vân Điện đã được xem như là tông môn ngũ phẩm thật sự rồi!

Một tông môn tứ phẩm, cuối cùng lại dựa vào một phù văn sư để thay đổi vận mệnh, La Chinh nhất định sẽ được ghi vào lịch sử của Trung Vực. Ít nhất, bây giờ tất cả mọi người có thể xác định, trình độ phù văn của La Chinh còn cao hơn cả Phong Quan Ngọc trong lịch sử nhiều.

Trong thời gian hai ba ngày này, trong những quán rượu ở các thành lớn khắp Trung Vực, hầu như khắp nơi đều có thể nghe thấy tiếng bàn tán về chuyện của La Chinh.

“Có lẽ tên La Chinh này sắp trở thành hồng nhân nóng bỏng tay đối với tất cả những đại tông môn ở Trung Vực!”

“Hắc hắc. Lúc trước một cái tháp phù văn sống dở chết dở cứ làm như ông nội người ta vậy, thế không phải sau này La Chinh cũng trở thành ông tổ luôn rồi sao?”

“Có điều, đúng là thuật phù văn của hắn lợi hại thật, nhưng Thôi Tà cũng không phải dễ trêu. Một khi La Chinh rời khỏi Vân Điện, không có sự che chở của đại trận hộ tông thì chỉ có chết thôi!”

Trong một quán rượu vô cùng náo nhiệt, đang thảo luận về chuyện của La Chinh.

Bỗng nhiên có một võ giả thân hình cao lớn vỗ bàn một cái, cười hắc hắc nói: “Thế thì chưa hẳn đâu! Các ngươi còn chưa biết thiên phú của La Chinh khủng bố đến mức nào. Chiếu Thần Cảnh có thể đánh bại võ giả Thần Đan Cảnh trung kỳ! Không nghe thấy câu mà hắn nói với Đông Tà Vương hay sao? Tha chết cho ngươi! Ha ha, điều này cần dứt khoát bao nhiêu mới có thể nói ra được!”

“Đó là do hắn trốn trong mai rùa đùa giỡn thôi, chứ nếu không phải có đại trận hộ tông bảo vệ thì một đầu ngón tay của Thôi Tà cũng đủ để nghiền nát hắn rồi.” Lại có một giọng nói bùi ngùi lên tiếng phản bác.

“Thế thì sao? Dù sao ta cũng nhìn trúng tên La Chinh này! Thằng nhóc này không lên tiếng thì thôi chứ lên tiếng một cái là ai nấy cũng đều phải kinh ngạc, đã định trước tiềm lực trong tương lai vô hạn rồi!”

Đủ loại thảo luận và quan điểm, liên tục va chạm giữa đông đảo các võ giả, tất nhiên trong đó cũng bao gồm cả Vân Điện.

Ít nhất bây giờ người trong Vân Điện, đã hoàn toàn không coi La Chinh như đệ tử Vân Điện nữa rồi, thậm chí còn không coi La Chinh là một vị chấp sự của Vân Điện, mà là nhân vật có thể so với trưởng lão!

Mặc dù tên tai hoạ Thôi Tà này là do La Chinh rước về, thế nhưng La Chinh cũng dựa vào thực lực của mình để đuổi hắn ta đi. Phần năng lực này, trong Vân Điện có ai làm được?

Ngoài ra, còn có một lời đồn khác được truyền đi. Ví dụ như cho rằng La Chinh đã bị Ninh Vũ Điệp độc chiếm, hai người đã sớm châu thai ám kết(1) rồi… có điều loại lời đồn này chỉ là lén lút truyền đi một chút thôi.

(1)Châu thai ám kết: ý chỉ hai người đã ăn nằm với nhau, Ninh Vũ Điệp đã có thai với La Chinh rồi.

Mấy ngày sau, lại đến lễ đốt đèn mỗi năm một lần.

Màn đêm buông xuống, từng ngọn đèn màu lửa đỏ được thắp sáng lên trong thành Vân Hải.

Từng đám trẻ con cầm lồng đèn nho nhỏ đi khắp đường lớn ngõ nhỏ, mang chút ánh sáng nhàn nhạt chiếu đến từng nơi âm u hẻo lánh.

Đối với người bình thường mà nói, đây là một ngày lễ rất náo nhiệt, ngoài đám trẻ con cầm lồng đèn trong tay ra, thì người lớn còn đi thả đèn trời. Truyền thuyết kể rằng, thả đèn trời có thể mang đến vận may cho năm sau.

Bắt đầu từ lúc chạng vạng tối đã có vô số đèn trời được thả lên. Một số đèn trời bay theo chiều gió, đâm vào bên ngoài kết giới khổng lồ của Vân Điện, tạo ra ánh lửa rực rỡ tươi đẹp.

Ngoài thả đèn trời ra, người ta còn giết gà, mổ trâu, đãi khách bằng một bữa tiệc thịnh soạn, rất náo nhiệt.

Có điều đối với võ giả thì, ngày hôm nay lại đặc biệt hơn một chút.

Sâu trong đầm Vân Mộng ở Trung Vực, sương mù dập dờn quanh năm mãi không tan, có một loại yêu thú đặc biệt tên là Thôn Vân Thú. Yêu đan của con Thôn Vân Thú này có thể luyện thành đan dược giúp kéo dài tuổi thọ, vì vậy hằng năm đều có vô số võ giả xông vào đầm Vân Mộng này.

Trong đầm lầy này cũng có không ít cơ duyên lớn, hằng năm đều có võ giả đạt được rất nhiều lợi ích từ đây. T